Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Mẹ tôi

Mẹ tôi

Mẹ tôi là một người nông dân sinh sống ở làng quê như bao bà mẹ khác ở làng quê Việt Nam. Có lẽ trong mắt mọi người thì mẹ chỉ là một người bình thường, nhưng trong tôi, mẹ luôn là một hình mẫu để tôi vươn tới, mẹ là một niềm tự hào lớn lao của đời tôi.
Mẹ tôi là một người phụ nữ thôn quê chân chất, hay lam hay làm, chịu thương chịu khó, hay nhường nhịn, bản tính lại thật thà tốt bụng. Do vậy, mọi người trong xóm ai cũng thương mẹ tôi lắm. Vì cuộc đời mẹ sớm phải chịu nhiều mất mát và trăm nỗi lo toan. Tuổi thanh xuân của mẹ ở ngoài chiến trường, đi thanh niên xung  phong, gánh đạn dược, lương thảo ra tiền tuyến.
Hòa bình lập lại năm 1975, bố tôi được điều động vào Tây Nguyên công tác trong nghành giáo dục huyện Krông Păc, Dak Lak. Đến năm 1993 thì không may bị bệnh hiểm nghèo rồi mất, khi đang là chủ tịch công đoàn giáo dục huyện Krông Păc. Để lại bảy đứa  con thơ dại và một mẹ già đã ngoài bảy mươi. Kể từ ngày đó, tất cả gánh nặng gia đình và công việc đồng áng đều đè nặng lên vai một mình mẹ. Nhớ về ngày bố tôi mới mất, tưởng chừng như mẹ không sống nổi, rồi thời gian cũng làm mẹ nguôi ngoai, có lẽ vì thương các con phải làm việc nhiều, và sợ các con phải bỏ học sớm nên mẹ đã gượng đứng dậy sau nỗi buồn đau mất mát để làm nụng vất vả nuôi con ăn học. Và không phụ sự mong mỏi của mẹ mấy anh em tôi đã khuyên bảo nhau cố gắng học hành, thấy vậy mà mẹ đã dần dần khuây khỏa trở lại. Thậm chí mẹ còn an ủi tôi, nhắc tôi phải cố gắng học hành để thi vào ngành sư phạm theo con đường mà bố tôi đã lựa chọn. Không phụ lòng mong mỏi của mẹ tôi đã thi vào khoa Ngữ văn Trường đại học sư phạm Huế, ngày tôi nhận được giấy báo nhập học, cả cái xóm lao động nghèo này như vui lây cho tôi. Mẹ tôi mãn nguyện lắm, từ đó tôi bắt đầu thấy những nụ cười hiền từ vui dần trên khuôn mặt mẹ. Ngày đó tôi đi học xa nhà, nên cứ mỗi lần trở về quê thăm mẹ, mẹ tôi đã để dành bao nhiêu là thứ: nào là con gà, quả trứng, luống rau, quả ổi, buồng chuối, … tất cả những gì mẹ có, để dành dụm chờ đợi tôi về. Thế là cứ mỗi lần tạm biệt gia đình lên đường đi học, cầm gói tiền chắt chiu từ những mớ rau, con gà, tạ thóc mẹ bán để lấy tiền cho tôi ăn học. Hình như được gói ghém và dành dụm từ lâu, mẹ đưa cho mà tôi không cầm được nước mắt. Nhiều lúc chia tay mẹ, tôi muốn gục đầu vào lòng mẹ mà nói rằng: Mẹ là người con thương nhất trên đời! 
Những đêm nằm trên gường tầng kí túc xá, khi tắt đèn đi ngủ rồi là những lúc tôi thương nhớ mẹ ở quê nhà đến rối bời ruột gan. Tôi nghĩ không biết bây giờ này  mẹ đã ngủ chưa, hay vẫn còn bên đàn gà, đàn lợn.
Rồi năm năm trời ở trọ , cơm đùm, cơm nắm cũng qua đi. Ra trường, tôi được tổ chức phân công công tác giảng dạy tại xã Eayong. Sau bao ngày thấp thỏm trông chờ, rồi tháng lương đầu tiên tôi đem về đưa mẹ, mẹ tôi rưng rưng nước mắt…vì sung sướng. Bây giờ tôi đã là một thầy giáo, cứ mỗi dịp hè hoặc tết về với gia đình thì tôi thường được nghe những lời bảo ban ân cần của mẹ. Được nghe bạn bè, anh em hàng xóm khen mẹ tôi là người hiền lành đảm đang. Qủa thực với số tiền ít ỏi kiếm được từ những mớ rau, vườn cà và ba sào ruộng không được là bao, nên mẹ tôi còn phải chăn nuôi thêm con lợn, con gà để kiếm tiền nuôi con ăn học. Mẹ tôi là trụ cột vững chắc cho gia đình tôi.
Mẹ tôi là như vậy đó, sống giản dị khiêm nhường, chăm chỉ lao động cần mẫn như một con ong, luôn yêu thương và giúp đỡ người khác, đó cũng là một thuộc tính tốt đẹp của những người phụ nữ Việt Nam. Và tôi biết có biết bao nhiêu người phụ nữ khác cũng chịu thương, chịu khó, giàu lòng hi sinh, nhân ái như mẹ tôi.
Mẹ tôi nói riêng và những bà mẹ khác trên khắp đất nước Việt Nam này nói chung, đều có đức tính thủy chung son sắt, hay lam hay làm, giàu lòng vị tha và nhân ái, luôn chăm lo vun vén cho gia đình. Chính gia đình là nền tảng của xã hội, một gia đình tốt đẹp thì cũng góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp, mà ở đó không thể thiếu sự đóng góp công sức của người mẹ.
Cho dù mai đây trưởng thành, đi đâu, làm gì tôi cũng không bao giờ thấy mình đã lớn mỗi khi ở bên mẹ. Tôi chỉ mong mẹ tôi cũng như bao bà mẹ Việt Nam khác luôn vui vẻ, mạnh khỏe, trẻ mãi, sống hạnh phúc bên con cháu.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét