Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

Chuyện tình người điên

Chuyện tình người điên


"Mẹ nó, sao cuộc đời lại khốn nạn và cay nghiệt với lão như thế, hình như tất cả bất hạnh của cuộc sống này đều đổ lên đầu lão thì phải ...". Lão vữa đi vừa chửi, mà một người hiền lành như lão bỗng trở nên điên dại trong những ngày nắng nóng này thì mới làm lạ. Cả cái dân làng Hạ này vốn bình yên là thế, bỗng chốc trở nên xôn xao, đâu đâu họ cũng bàn tán về chuyện lão Thiệt bị điên. Bọn trẻ con thì nháo nhác chạy theo sau lão, chúng trêu chọc lão khiến cho lão có cảm giác như được sự cổ vũ tinh thần, lão càng thêm hưng phấn. Nhưng người già trong làng thì họ có vẻ thận trọng hơn, họ chỉ nghe ngóng xem xét tình hình, chứ họ không can ngăn lão chửi rủa, hay là hỏi han xem chuyện gì đã sảy ra với lão. Còn với đám trai làng thì luôn ganh tị với lão. Chúng thường nhếch mép cười nhạt mà chua chát nói với nhau rằng:Người lù khù như thế mà có cô vợ đẹp mê hồn, đúng là bất công thật. Lẽ ra lão phải là người đàn ông hạnh phúc nhất trần đời, chứ sao lại điên điên dại dại mới lạ chứ nhỉ. Mà cũng thật là lạ, mấy chục năm thui thủi một mình ở ngoài chòi canh cá trong cái đầm hoang nơi cuối làng Hạ, chẳng có ma nào thèm để ý tới, dẫu chỉ là những cô quá lứa lỡ thì chứ nói chi đến một cô gái đẹp đẽ mê hồn tự nguyện đến ở với lão.
Nghe người dân làng Hạ kể rằng vào một đêm trời tối đen như mực , sấm chớp đì đùng, lão nghe tiếng sóng vỗ bờ ì oạp, sợ trời mưa to sẽ làm vỡ bờ kè của đầm nuôi cá, lão đã soi đèn bin để sả bớt nước. Nhưng lão bỗng lạnh tóc gáy khi thấy một xác người nổi lềnh bềnh trên mặt ao. Phải đến hơn hai mươi phút sau lão mới trấn tĩnh lại và đủ can đảm bơi ra giữa ao để kéo cái xác người vào bờ. Vào đến bờ lão thận trọng cầm một cành cây nâng xác người lên, ôi sao lại mềm nhũn như thế này. Bằng cảm quan của mình bao năm qua lão có kinh nghiệm trong việc cứu người tự tử ở cái đầm hoang này. Lão mừng vui ra mặt, vì như thế là tín hiệu vui, có nghĩa là xác người ấy đang còn sống có thể cứu được. Bằng động tác thuần thục của một kình ngư lão bế xác người lên nhẹ nhàng như một con mèo tha con chuột vậy. Lão nghiêng người cô gái vác ngửa mặt ra sau lưng, rồi nhanh như cắt chạy quanh bờ ao, chạy đến đâu nước trong bụng trào ra đến đó. Cơ man nào là nước, nào là bùn đất, nhưng lạ quá có cả máu tươi đỏ ngòm trào ra như suối nữa . Không xong rồi, lão chưa bao giờ chứng kiến cảnh này, lão liền nhẹ nhàng đặt cô gái xuống cái chõng tre và kéo tấm chăn đắp lên người cô gái. Lão vơ vội bó củi đốt lên sưởi ấm cho cô. Lửa tí tách reo vui như đón chào một thành viên mới đến với cái chòi hoang lạnh này, đã bao nhiêu năm rồi không có mùi của đàn bà. Lão lóng ngóng đặt ấm thuốc lên bếp lửa, rồi cầm cái thìa múc từng thìa thuốc bón cho cô gái, được một lúc thì lão đi lại gần vánh cửa tựa lưng vào vách tường ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Nhưng bỗng dưng lão giật mình bởi tiếng khóc nức nở của cô gái. Lão mở mắt ra chưa kịp định thần nhìn thấy gì thì bỗng dưng cô gái lao vào cào cấu lão, và gào thét: sao lại cứu tôi làm gì? Sao không để cho tôi chết đi? Tôi còn sống nữa làm gì khi hắn đã ruồng bỏ giọt máu của mình... thì ra là vậy, lão đã hiểu vì sao ra cơ sự này. Lão ôn tồn: này con gái, tại sao con lại phải hủy hoại đời mình vì một kẻ chẳng ra gì như thế hỏi có đáng không. Hầu như cô gái không nghe thấy lời nói của lão, cô vẫn vâỹ vùng một cách tuyệt vọng. Lão vẫn kiên trì chủ động đứng đó, hình như lão cũng cảm nhận được nỗi đau của người đàn bà đang yêu. Ai đó đã từng nói những người đàn bà đang yêu họ như một con thú dữ, nếu vuốt ve họ họ sẽ trở nên ngoan ngoãn nghe lời, còn khi đã ruồng rẫy họ thì lúc đó họ không khác gì một con thú dữ.
Trước đây lão cũng đã có một mối tình đầu đời đầy ngang trái. Ngày ấy lão là một anh trai làng khỏe mạnh như một con mãnh thú, lão cũng đã được các cô gái trong làng trên xóm dưới để ý nhưng lão không để mắt tới họ, mà lão chỉ mê mệt cái cô Xoan của con lão Phiệt bán thịt heo ở chợ xã. Nhưng trớ trêu thay lão cứ thấy máu chảy là nôn thốc nôn tháo ra mật xanh, mật vàng thì làm sao mà làm rể nhà Phiệt được. Thành thử từ đó đến giờ lão vẫn không nguôi nhớ đến cô Xoan ngày xưa. Do vậy, ngày nối ngày lão vẫn sống như một bóng ma trong cái lều canh cá này từ đó đến giờ. Cái trật tự của cuộc sống đã có nhiều thay đổi, nhưng riêng lão lão vẫn còn vẹn nguyên sự trong sáng của một người dân quê từ thuở xa lơ xa lắc nào đó. Cái thuở ấy bây giờ chỉ còn là một khoảng tối nhạt nhòa. Thành thử người ta coi lão như một người dở hơi. Còn cái chuyện đầm cá ở cuối làng có ma là do lão bịa ra để hù dọa mọi người khỏi đến quăng lưới và câu cá trộm. Nhưng cũng cái chuyện đó đã làm hại lão, dù không ai dám đến bắt trộm cá, nhưng cũng chẳng có ai dám đến mua cá của lão. Thành thử cái đầm ấy bây giờ trở thành đầm hoang nhiều bí ẩn. Và lão cũng trở thành một biểu tượng của" đồ cổ". Lão đóng cửa cuộc đời mình kể từ ngày cô Xoan đi lấy chồng. Vì đó là một nguồn cảm thấy bất tận, là cuộc sống pha tạp giữa sự hạnh phúc và khổ đau, xua tan đi sự quay cuồng mua bán tấp nập ngoài phố kia. Còn phía sau cửa sổ, nơi cái chòi canh cá này là mặt hồ yên tĩnh, là ánh trăng vàng lung linh trên mặt nước, là cái nửa suy tưởng của cuộc đời lão. Những đêm thức rất khuya, đốt hết điếu thuốc cuối cùng, lão có cảm giác đang sống lơ lửng trên một ốc đảo vừa đáng yêu lại vừa đáng ghét này.
***
Rồi một tuần trôi qua cô gái đã dần bình phục, lão hỏi han xem cô ở đâu mà mau trở về đoàn tụ với gia đình. Nhưng cô gái một mực xin ở lại với lão,... Lão thở dài rồi rít một khói thuốc mà rằng:
- Về đi con, cuộc sống đang gọi mời ngoài kia. Con còn trẻ lắm, ranh giới giữa sự sống và cái chết cũng rất mong manh. Theo ta cuộc đời đáng yêu là ở chỗ cái tranh tối tranh sáng ấy, con ạ. Trong cái tranh sáng tranh tối ấy, cho dù đầy rẫy những bất trắc, nhưng ta phải lựa chọn cho mình một con đường đi riêng. Con đường đó có thể là mạo hiểm và đầy chông gai.
Cô hiểu những gì lão nói. Nhưng cô chỉ là một con mèo yếu đuối, yêu gia đình, yêu thiên nhiên, nhưng lại không có sự miễn dịch trong cuộc sống này,...và bây giờ đây cô còn yêu lão nữa. Nhưng ở cái chòi canh cá này nó chỉ là sự phản chiếu nhạt nhòa của những ánh trăng. Nó không níu kéo nổi những sợi dây mỏng manh trong trái tim giàu cảm xúc của người thiếu nữ.
Cuối cùng thì tình yêu đã chiến thắng. Cô nói thế và lão cũng nghĩ thế. Rồi cái kỳ lâm bồn cũng đã đến. Cô sinh hạ cho lão một thằng con trai. Lão bằng lòng với trách nhiệm của một người cha. Lão bắt đầu chú ý hơn đến hình thức bên ngoài, tóc đã được cắt tỉa gọn gàng, áo quần cũng đã chỉn chu hơn. Lão sợ đứa bé nhìn lão với một bộ mặt dị dạng, lão sợ nhiều thứ lắm, nhưng điều đó cũng chẳng là gì sất. Bởi vì giờ đây lão thấy mình là một kẻ hạnh phúc nhất trên trần đời, lão đã cảm nhận được hơi ấm của gia đình. Nhưng càng hạnh phúc bao nhiêu thì lão càng cảm thấy bất an bấy nhiêu. Lồng ngực lão đau tức như có ai đó đang thắt lại: ... Mẹ con cô gái đã đi điều trị tại trung tâm aids trên thành phố, nhưng rồi từng người một cũng đã lần lượt bỏ lão mà ra đi, vì căn bệnh aids quái ác đó. Nhưng cái dân làng Hạ này bán tín bán nghi, đoán già đoán non, rằng lão nhặt được cô vợ trẻ đẹp thế lão sợ người ngoài dòm ngó, nên lão đã dấu cô gái ở mộ chỗ nào đó,...
Bàng hoàng, lão bước ra bậu cửa của cái chòi. Lão chẳng còn thiết ngắm gì nữa, hoa lục bình đã tàn, đã tan nát trong mưa bên bờ lau ghẻ lạnh và thờ ơ. Lão đếm từng bông hoa lục bình trôi dập duềnh trên mặt ao, như đếm những bất hạnh của đời mình.
***
Và đêm nay lại là một đêm náo nhiệt của dân làng Hạ, họ lại có dịp được bàn tán về chuyện tình của lão điên. Cái chòi canh cá lơ lửng trên mặt ao không còn nữa. Mà chỉ còn một thứ ánh sáng bàng bạc màu xanh của đêm cuối xuân u tịch.
Những bông hoa lục bình cứ nở tím biếc từ ngàn xưa đến giờ...


Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Cây su su trên núi Tam Đảo

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Đĩ "tiếp thị". Truyện ngắn của Mai Trang.

Đĩ "tiếp thị".
Truyện ngắn của Mai Trang.
Hắn là một nghệ sĩ, hắn tự phong cho mình như vậy chứ có ai công nhận đâu. Từ thuở học sinh cấp hai hắn đã yêu văn chương đến lạ. Mà trong cái thời buổi kinh tế thị trường này, đầu óc cứ lơ lửng trên mây như hắn người ta gọi là đồ hâm.
Nhiều khi cơm áo gạo tiền đã làm cho hắn bức bối, đôi khi muốn từ bỏ tất cả những ước mơ cháy bỏng để đi theo tiếng gọi của đồng tiền, nhưng cái chất nghệ sĩ luôn trỗi dậy làm cho hắn gục ngã. Hắn luôn muốn thoát ra khỏi hoàn cảnh của thực tại, dù gặp bất cứ trở ngại nào, hắn đều suy nghĩ theo chiều hướng tích cực để tự động viên, an ủi mình.
Trời mưa! Hắn tạt vào một quán nước bên đường Lê Thị Hồng Gấm nhâm nhi ly rượu suông để tăng thêm "nhiệt lượng " trong người. Bỗng có mùi nước hoa sực nức xộc
ngang mũi, gay nồng. Hắn ngẩng đầu lên, một ả mặt hoa da phấn đã ngồi sát bên hắn
từ lúc nào, chiếc Dream dựng bên cạnh. Ả gọi một bao thuốc ba số 555 và một ly rượu rum, rồi mở túi lấy cái gương con, ngắm nghía, tô lại đôi môi mọng đỏ:
- Mẹ kiếp! Mưa quá, mưa đến thối cả đất thế này thì còn làm ăn gì được?
Ả cầm ly rượu lên, vừa nhâm nhi vừa đánh xéo đôi mắt về phía hắn:
- Hắn lẩm bẩm: "Nhìn cũng xinh đấy". Hắn vừa thầm khen ả, thì bàn chân ả đã day day lên chân hắn.
- Vui vẻ tí không ông anh? - Ả mỉm cười- điệu cười quyến rũ.
- Trời mưa buồn thúi ruột, chứ vui vẻ cái nỗi gì?
- Hí...hí...hí...rõ chán cho ông anh. Trông trắng trẻo thông minh thế mà chậm hiểu. Vui
vẻ...là tươi mát chứ còn gì nữa?
- Vậy ra cô là...
- Là điếm! Là con điếm, là con đĩ tiếp thị hiểu chưa? Hết tò mò chưa?
Điếm "tiếp thị"? Hắn ngẩn mặt một hồi lâu. Danh từ "điếm " thì chả ai còn lạ gì, nhưng gắn thêm vào nó hai từ "tiếp thị" thì quả là một nghề mới đây?
- Ông anh ngạc nhiên lắm à? Thời buổi mở cửa của cơ chế thị trường, thì phải...năng động chứ. Nếu cứ nằm bẹp ở mấy quán cà phê đèn mờ, cà phê vườn, quán bia, hiệu cắt tóc nghệ thuật,...mà đợi các "thượng đế " rước đi thì có mà ăn cám. Phải đem "hàng" đến tận nơi mà "phục vụ" hiểu chưa? Sao ? Ông anh có thưởng thức một "dù" cho nó ấm áp tình đời không?
Thấy hắn lắc đầu, ả đứng dậy ngúng nguẩy bước ra xe.
Bà chủ quán đứng lên ngoái cổ ra ngoài cửa gọi với:
- Cô tính tiền đi chứ?
- À! Có ông anh đây thanh toán dùm...hí...hí...Rồi ả lao xe đi hòa vào dòng người tấp nập ngoài phố kia...
Tuy mất đứt hơn một trăm nghìn đồng, nhưng hắn không ân hận vì vừa phát hiện ra một cách làm ăn mới của cái xã hội mại dâm, mà hắn mới chỉ thấy phê phán trên truyền hình. Điếm thì bao giờ chả là điếm. Chỉ có điều đứng đón khách mãi ở vỉa hè, công viên hay các quán trá hình mãi cũng nhàm, lại bị cả dân làng chơi lẫn công an quen mặt, nên các ả đã nảy ra sáng kiến dùng xe máy tay ga loại xịn lượn lờ khắp hang cùng ngõ cụt để kiếm khách. Bất kể nơi nào, hễ quan sát thấy "con mồi" có thể làm ăn được là lân la bắt chuyện, tán tỉnh gạ gẫm. Làm thế có rất nhiều cái lợi. Thứ nhất là được đồng nào ăn đồng ấy, khỏi phải chia chác cho bọn "ma cô cò mồi", nhiều lúc đã vòi tiền rồi mà còn chơi quỵt. Thứ hai là chúng không bị các chủ chứa ăn chặn. Thường số tiền ăn chặn của các chủ chứa là một nửa số tiền mà gái kiếm được trên một lần chơi. Thứ ba là chúng tạo cho khách chơi không có cảm giác chúng là điếm, mà như là "tự nhiên bắt được của lạ". Cái vỏ ngoài này quan trọng lắm, đã làm cho không ít quý ông mắc bẫy. Ông Vệ, giám đốc của cơ quan hắn là một ví dụ. Ông có hai cửa hàng bán phụ tùng xe máy lớn nhất ở cái thành phố này. Một lần làm quen với một ả gọi là vào hàng "hót girl". Ả cho ông số điện thoại và số nhà để ông mò đến. Trong nhà ả có thờ ảnh một người đàn ông, và có một đứa trẻ bốn tháng tuổi đang nằm trên võng mà ả gọi là con. Ả tâm sự : "Em có hai cháu, cháu lớn đang ở nhà bà nội, còn cháu nhỏ vừa sinh được một tháng thì nhà em mất". Cuộc tình bắt đầu từ những câu chuyện thương tâm, động lòng trắc ẩn như vậy, khiến cho ông giám đốc càng cảm kích và tò mò. Ông không thể cưỡng lại được trong những lần gặp ...Ả chống lại khi ông sáp lại gần. Một cuộc chống cự ngọt ngào, đủ để ông già cảm thấy mình đang còn sung sức chiếm đoạt một góa phụ kém mình ba mươi tuổi. "Đừng thế anh ơi. Đừng như vậy...anh đừng làm em phải thất tiết với chồng", và sau vài tuần đi lại, sau khi đã vét sạch số tiền của ông già ngang bằng với hai chiếc xe ô tô đời mới , ả đã biến mất. Lúc đó, ông giám đốc mới ngã ngửa ra là mình đã bị lừa.... Từ căn căn nhà, bức ảnh đến đứa trẻ...đều của đi thuê.
Một mánh khóe nữa mà hắn phát hiện ra trên các tuyến phố đông dân cư, đó là: các ả ăn mặc những kiểu quần áo từ chất liệu thun mỏng bó sát người "trên cao, dưới ngắn ", hết sức moden , rồi mò vào tận nhà vờ vĩnh hỏi mua cái này cái nọ, hoặc bán cái này cái kia. Loại này thường rất táo tợ. Đối tượng chúng chọn là những ông tuổi xồn xồn, có máu "ham của lạ" , nhưng lại sợ vợ. Chọn lúc các bà vợ không có nhà, thì chúng đến. Hắn đã được nghe ả Thanh Trúc chẳng dấu diếm gì kể toang toác cho nghe cái lần ả trúng quả đậm: Lần đó ả đóng vai một người đi bán thực phẩm chức năng của một công ty của Mĩ, ả lần đến nhà anh B. trên đường Trần Phú. Vừa vào đến nhà, ngó trước ngó sau không có chị vợ ở nhà, ả giả vờ vấp ngã, loạng choạng bấu víu lấy anh chủ. Không bỏ lỡ cơ hội, anh chủ dang tay đỡ lấy ả, bế vào phòng "xoa dầu...". Hành sự xong, ả đòi hai mươi triệu đồng, lúc ấy anh mới ngã ngửa. Lời qua tiếng lại , anh vứt cho ả một triệu đồng. Không nói một lời nào, ả để nguyên thân hình lõa lồ của mình tru tréo lên, rằng ả đã bị anh hãm hiếp...Hoảng quá và lại sợ hàng xóm nghe thấy thì ê mặt. Không làm sao được, chỉ còn mười phút nữa là đứa con gái lớn đi học về, anh đành ngậm bồ hòn làm ngọt, đưa cho ả số tiền lương mà hai vợ chồng anh tích cóp mấy tháng trời .
"Điếm tiếp thị" cũng chia làm ba hạng: thượng lưu, trung lưu và bình dân. Loại trung lưu thường là những ả bị thất tình, bị phụ tình, hay là những cô nương con nhà giàu đua đòi ăn chơi lêu lổng, dạng này nhan sắc vào loại "nghiêng nước, nghiêng trời", nhưng mục tiêu của các ả không phải là kiếm tiền, mà là để giải sầu là chính. Còn loại bình dân là loại kém nhan sắc vừa già, hành trang nghề nghiệp của các ả thường chỉ có chiếc xe đạp cà tàng, cái túi xách con đựng tấm ni lông, khăn mặt, gương lược và chút son phấn rẻ tiền. Nơi chúng mò đến thường những khu tập thể, các xóm lao động nghèo, bến xe khách, xó chợ... Thu nhập của loại này không nhiều, không ổn định. Gặp khách thì chơi, không gặp khách thì biến thành đạo chích.
Trái lại, điếm cao cấp là loại có học thức cao, trẻ đẹp, đi xe máy loại xịn. Đối tượng chúng nhằm đến là những ông cán bộ bụng bự, những thương gia, những khách nước ngoài hay chí ít cũng là những ông chủ trang trại ...Cùng lắm là những công tử con nhà giàu. Thủ đoạn của bọn chúng cũng rất "siêu tinh vi". Ông L.TH.C giám đốc công ty K. Một buổi tối buồn tình bảo lái xe đánh chiếc Kia K3 đưa ông đi lòng vòng, gặp một cô gái áo vét váy ngắn màu kem sữa, đứng e ấp bên đường như ý muốn đi nhờ, ông liền mời nàng lên trò chuyện. Nàng cho ông biết mình là sinh viên quản trị Kinh doanh mới ra trường và đang làm hợp đồng ở công ty D. Sắc đẹp mê hồn của nàng đã làm ông ngây ngất. Ông mời nàng về làm "thư kí riêng" cho mình. Mấy ngày sau nàng đến, ông bảo phải qua một kỳ "thi tuyển" cho nó có khách quan.
- Có nhiều người dự thi không anh?
- Có 5 thành viên trong ban giám đốc.
Rồi cuộc thi tuyển cũng diễn ra như dự định. Mọi người đều thán phục giám đốc khéo chọn được một cô thư kí vừa đẹp người lại giỏi về chuyên môn. Những lời thán phục đó lại càng làm cho ông mê mẩn. Từ ngày ấy nàng trở thành người giữ chìa khóa cái tủ riêng ở cơ quan của ông. Bỗng một hôm, bạn ông một thương gia có tiếng ở TP. đến chơi. Hôm ấy ông đi công tác ở bên Lâm Đồng. Vừa trông thấy ông "thương gia " kia, ả thư kí tái mặt, ông "thương gia" cũng tái mặt, vội vã ra về. Hôm sau ông L.TH.C. về, nhận được điện thoại của bạn"Anh đuổi ngay con thư kí. Nó là con lừa đảo, nó vét của tôi 60 ngàn đô mà tôi đành ngậm đắng nuốt cay".
Ông bỏ máy, hấp tấp chạy sang phòng bên. Nàng không có ở đó. Gọi điện cho chánh văn phòng lên, thì được trả lời.
- Chiều hôm qua cô ấy nói anh gọi điện về nói cô ấy qua Lâm Đồng gấp. Chân tay rụng rời. Mồ hôi hột vã ra đầy mặt, ông mở cái tủ riêng mọi ngày vẫn giao cho cô ấy giữ chìa khóa...Thế là 30 cây vàng cùng 500 triệu đồng tiền mặt đã cùng cô "thư kí riêng" cao chạy xa bay...
Chao ôi! Cơ chế thị trường đã sinh ra những nghề năng động "tiếp thị siêu tinh vi"...thế này.
(còn nữa)

KẾT NỐI YÊU THƯƠNG

Về lại chốn xưa
Krông Păc- tên cái buôn nhỏ thân thương cứ da diết theo anh trên những bước đường hành quân trong suốt những năm tháng đánh Mĩ. Lúc nào anh cũng mong có ngày được trở về cái buôn nhỏ bên dòng sông Krông Păc yêu thương.
ChIẾN TRANH. Một trò chơi nguy hiểm của con người. Chính vì lẽ đó đã khiến anh lưu lạc nơi đất khách quê người. Mặc dù chiến tranh đã lùi xa trên quê hương anh đã hơn bốn mươi năm rồi. Bốn mươi năm là một khoảng thời gian quá dài so với một đời người. Kí ức về tuổi thơ nơi buôn Krông Păc yêu dấu luôn là động lực để anh vượt qua bao sóng gió cuộc đời. Nhưng tại sao đến bây giờ anh mới trở về buôn cũ? Đó là một lời thắc mắc, là câu hỏi, hãy cũng là nỗi đau mà bấy lâu nay anh vẫn phải gồng mình gánh chịu. Sự thật bao giờ cũng nghiệt ngã, bao giờ cũng thách đố lòng kiên nhẫn của con người. Bốn mươi năm qua anh có cười được đau khi đau đáu một lối về còn mờ xa hun hút...Cho dù đã đi qua cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc. Đây là một nhiệm vụ vinh quang và cũng là một việc làm bình thường của bất cứ anh trai làng nào của đất nước Việt Nam khi đất nước có tranh. Mà chính anh là người đã đi qua, là nhân chứng sống. Bốn mươi năm lưu lạc trên đất người anh nào có giây phút được bình yên. Cõi lòng anh đang rỉ máu , đang cào buốt, cào buốt đến khôn cùng.Ở tận cùng của nỗi đau khi cuộc chiến tranh đã đi qua.
Bây giờ anh đã trở về đây, trên con đường này, trên đôi nạng gỗ, lê từng bước, từng bước chân nặng nhọc đu người lên con dốc Chư Quynh tìm cây Kơ nia ngày xưa bây giờ chỉ còn trơ lại gốc. Bọn trẻ con trong buôn thấy người đàn ông lạ, da sạm đen, trên khuôn mặt chi chít những vết sẹo dọc ngang, lưng đeo ba lô con cóc đã sờn, tập tễnh leo lên con dốc một cách nặng nhọc thì chúng thấy lạ và tò mò chạy theo sau. Bọn trẻ con không biết anh là người con của cái buôn này. Chúng chỉ nghe loáng thoáng người già kể lại, trước đây ở buôn Krông Păc có một chàng trai khỏe mạnh vật ngã cả trâu rừng, đánh chết hổ dữ trong rừng già. Anh hỏi chúng, buôn Krông Păc bây giờ ở đâu? Chúng ngơ ngác nhìn nhau, rồi tất cả đều lắc đầu, chỉ tay và nói: ở đây chỉ có buôn Cam Rưng dưới chân núi Chư Quynh kia chứ không có buôn Krông Păc.
Anh lại đu mình trên đôi nạng gỗ nhấc từng bước chân lên dốc Suối Khỉ, vai áo ướt đẫm mồ hôi.
Trên mảnh đất mà người Êđê đến lập buôn tên Krông Păc giờ đã trở thành con đập Krông Puk Hạ lớn nhất khu vực miền trung và Tây Nguyên mênh mông sóng nước. Những dòng kênh dẫn nước từ đập Krông Puk Hạ vươn xa tưới tiêu cho cả một vùng đồi núi rộng lớn ở Tây Nguyên. Những đồi cà phê, cao su, hồ tiêu xanh mát vươn xa, đan chen vào nhau, cọ xát vào nhau phát ra âm thanh kẽo kẹt như tiếng đưa võng của các A Mí từ các buôn làng xa vọng lại. Người trong buôn Krông Păc đã xuống núi định canh , định cư theo chủ trương của Đảng và Chính phủ từ cái ngày anh đang còn nằm hầm ở chiến trường Hạ Lào.
Đang vẩn vơ bên gốc cây Kơ nia già cụt ngọn, dấu tích của buôn xưa còn sót lại, bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ yêu dấu chợt ùa về. Bất chợt có tiếng gọi từ đằng sau khiến anh giật mình.
Y Khoa ...có nhận ra em không? Nhìn mãi một lúc sau, cố lục tìm trong trí nhớ mà anh vẫn chưa thể nhớ ra tên cô gái. Cô gái che miệng, cúi mặt cười e thẹn.
- Cái bụng em giận rồi đó! Dù đã qua hơn bốn mươi mùa hoa dã quỳ nở rồi, giờ em vẫn còn nhận ra anh. Còn anh thì...
- Em là H' Mai cô bé mồ côi cha, đi chăn bò thuê, hồi còn nhỏ hay chăn bò ở suối Ea Uy , thường được anh che chở mỗi khi bị bọn con trai ở buôn Pan bắt nạt đó mà! Đôi mắt H' Mai bây giờ đen tròn long lanh như mắt con chim Phí, đôi gò má ửng hồng, đôi môi đỏ như cánh hoa Ban , và cái cổ cao, trắng ngần như con chim Công thế kia thì ai còn nhận ra được một H' Mai nhếch nhác, đen đúa thuở nào.
Anh gục đầu, úp mặt vào gốc cây Kơ nia khi nghe kể về A Mí nhớ thương anh mà héo hon dần như tàu lá chuối rừng, rồi về với Yàng khi nghe tin anh đã chết vì bom đạn giặc ở Cánh Đồng Chum bên tận nước Lào xa lắc. Vợ anh cũng bỏ buôn Krông Păc đi lấy chồng ở buôn xa.
H' Mai đỡ anh đứng dậy, gỡ ba lô sau lưng, lấy khăn lau nước mắt rồi dìu anh xuống dốc đi về buôn mới.
Bóng hai người in vào chân núi Chư Quynh mờ mờ ảo ảo. Dưới làn khói sương chiều lảng bảng, hai người nương tựa vào nhau xuống núi đi về buôn mới Cam Rưng. Từng cơn gió rung rung cành lá như cũng reo mừng. Aỏ ảnh của bình minh đang hiện ra mơ hồ.

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

Mắc nợ mùa thu

Mắc nợ mùa thu
Cả đời mắc nợ mùa thu
Rưng rưng nhặt tiếng chim gù rừng đêm
Tím chiều ly rượu không em
Ta về lối cũ lạ quen con đường
Ngổn ngang chân núi mây vương
Đỗ Quyên đỏ thẫm mùi hương đậm đà
Tiếng chim xao xác lòng ta
Chòng chành bóng núi la đà mây bay
Nhớ em đến cạn cả ngày
Thời gian sao nỡ đổi thay ...hỡi người

Rùng Rình còn ai đứng đợi
Thác Mây bạc trắng rong chơi Cổng Trời
Tây Thiên cực lạc cõi người
Anh thơ thẩn bước vui đời thiên di
Mênh mang trên núi Thiên Thị
Nhìn sang Thác Bạc thầm thì ...nỗi oan
Còn đây sương xuống ngỡ ngàng
Hồn ta mắc nợ sắc vàng thu xưa.
Mai Khoa Thâu
Nhà sáng tác Tam Đảo 18.8.2015

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Mênh mông rừng khộp

Mênh mông rừng khộp
tản văn của Mai Khoa Thâu
Tặng các chiến sĩ  bộ đội biên phòng đồn Bô Heng Đak Lak.

Chiều xuân. Dọc con đường vành đai biên giới Tây Nam vàng rộm màu lá cây của rừng khộp, rực lên như thiêu đốt con đường đầy bụi đỏ uốn quanh đồn biên phòng Bo Heng, cho ta một cảm giác ấm áp và bình an, và gió cứ xột xoạt dưới tán rừng khộp tạo nên một bản nhạc du dương.
Con đường dẫn vào đồn biên phòng Bo Heng hun hút, trải dài phía trước như thể nó sẽ đi bất kể tới nơi đâu mà con người cần đến nó. Khi  những trận gió lốc có nguy cơ chạy xồng xộc vào khu dân cư và đe dọa mạng sống con người, rừng khộp vươn cánh tay mạnh mẽ, vạm vỡ ra che chở cho con người.
Nhìn từ xa, con đường vành đai ngoằn ngoèo như một con rắn khổng lồ quấn chặt lấy rừng khộp.  Nó mang trên mình những bước chân vội vã đi về phía con suối Đak Đam nơi có cột mốc  phân định chủ quyền của nước ta. Nó mang trên mình sức nặng  những bước chân vững trãi của các chiến sĩ bộ đội biên phòng  tuần tra biên giới, của những kí ức và của tình hữu nghị với nước bạn láng giềng Cam Pu Chia .
Rừng khộp thu vào lòng mình những cơn gió mát, những nhánh lan rừng ngan ngát tỏa hương, những tiếng  gà rừng đong đưa trong buổi sớm mai, những tiếng chim ca ríu rít gọi bạn khi chiều về. Sức sống của rừng khộp, không chỉ là sự chịu đựng nắng mưa mà còn là sức mạnh nội tại bản thân nó thật kiên cường. Mùa khô khi trút bỏ bộ áo lá xuống, rừng khộp chỉ còn trơ trọi những cành, dẫu có gặp những những trận lửa thiêu đốt làm xém thân cây, nhưng chỉ cần một trận mưa thôi là rừng khộp bừng lên một sức sống mãnh liệt. Những trồi non tua tủa mọc lên xanh ngát. Rừng xanh vững bền bởi cây và cỏ, và cũng đáng yêu hơn hết cũng là một màu xanh bạt ngàn của rừng.
Nếu có dịp đi trên con đường vành đai biên giới vào đồn biên phòng Bo Heng trong một ngày đầu xuân, ta sẽ nhận ra điều kì diệu từ rừng khộp. Khi ánh mặt trời chuẩn bị hắt lên những tia nắng cuối cùng  trên bầu trời đỏ lịm, thì rừng khộp vẫn hiên ngang chĩa thẳng lên trời. Cả một khu rừng khộp mênh mông như một điểm tựa vững chắc nơi tiền tiêu của Tổ quốc. Nó tìm một thế đứng vững vàng khi ánh mặt trời tắt hẳn . Khi những cây khộp nương vào nhau, nó đan chen và quyện vào vào nhau-trong bản tình ca bất tử về sức sống mãnh liệt và sự kì diệu của giống loài. Đặc biệt, mỗi độ mùa xuân về, lá khộp vàng óng ánh lấp loáng trong nắng vàng, mỗi khi có gió, bản tình ca muôn thuở ấy được tấu lên, với sự ngân rung của đất trời, vũ trụ. Lẽ tất nhiên, con người mới chỉ cảm nhận được một phần "qua bàn tay vẫy gió của nó" mà thôi! Những cây khộp đứng hiên ngang nơi vùng biên cương, những cành lá vàng óng phất phơ như làm nền cho bức tranh lãng mạn và tình tứ của khu rừng nơi vành đai biên giới. Dù có gió mưa, hay nắng cháy đi nữa, nó vẫn lan về bốn phía với một sức mạnh khi thường.
Tôi biết loài cây khộp luôn minh chứng cho sự bất tử của mình đằng sau khát cháy, bão giông. Như con người khẳng định đằng sau đau khổ và bất hạnh của chính mình vậy. Cho dù, đã có những vệt cháy lan xa...Đã có những cơn mưa xoáy đi sự sống của nó. Nhưng thật kì lạ. Chỉ cần đến mùa xuân, những cây khộp bảo nhau bật dậy, đâm chồi nẩy lộc, như chưa hề gặp tai ương bao giờ vậy! Từng vạt rừng khộp vươn những búp non xinh xắn nhô ra và lan xa, xanh mướt. Và ta hiểu, sự linh nghiệm và giấc mơ lãng mạn của rừng khộp mãi mãi là có thật, dẫu con người  có muốn tin hay không...
Những cánh  rừng  dọc vùng biên giới muôn đời vẫn tươi tốt, nhất là rừng khộp. Từng đám rừng khộp cứ nhằm nỗi nhớ mà thêu dệt những bức tranh mộng mơ của các cô thôn nữ, của các chàng lính trẻ. Không ít giấc mơ hồng đã được rừng khộp găm thành kỉ niệm. Trong bức tranh cổ tích  thời chiến, cũng như thời bình của các chàng lính trẻ được dệt bởi cây khộp, có nhiều mối tình lãng mạn và quấn quýt bởi những nguyên cớ đáng yêu như vậy.
Chợt nhớ câu chuyện thời chiến tranh chống Mĩ cứu nước có đôi trai gái yêu nhau say đắm. Khi chia tay để người yêu lên đường đi B, cô gái đã gói chùm hoa bưởi gửi cho người yêu để thổ lộ tình yêu đắm đuối của mình, trên đường ra trận chàng trai đã coi đó là một báu vật mãi mang theo bên mình trên đường hành quân. Do lập được nhiều chiến công chàng lính trẻ được tuyên dương và được thưởng 5 ngày phép, trên đường về không có gì làm quà tặng người yêu, lúc bấy giờ là mùa xuân nên những cây phong lan rừng chưa trổ bông, chàng lính đã lấy lá của cây khộp kết thành hình trái tim nhờ sắc vàng bộc lộ nỗi nhớ bao la...để chuyển thông điệp tình yêu của mình đến cô gái ở hậu phương.
Vâng. Tình yêu là vậy. Tưởng như mong manh, giản đơn, nhưng hóa bền chắc và  sắc lắm. Nếu chạm vào biểu tượng này, con người sẽ giật mình bởi biểu tượng trong tâm thức- đó là chạm vào nỗi nhớ, vô hình mà nói đau. Nó nhắc người trong cuộc đừng quên.
Không ít kỉ niệm tình yêu đầu đời của những người lính trẻ biên phòng đã gắn bó keo sơn bởi vị ngọt ngào của rừng khộp, bởi sự độc đáo của rừng khộp, bởi sự mơ màng của lá khộp, bởi sự mộc mạc và gần gũi của rừng khộp...
Tôi rảo bước trên con đường vàng đai biên giới phía Tây Nam của Tổ quốc. Phía trước, ngút ngát tầm mắt, những cây khộp vẫn lan xa, nối vệt xanh  đến tận cuối đường chân trời. Cây khộp mùa này cằn cỗi bởi nắng cháy. Những dấu vết rừng khộp úa vàng bởi hơi nóng phả ra từ những tia nắng chói chang rừng rực kia. Nhưng chỉ cần qua một đêm thôi, tất cả như đổi khác. Cây khộp rùng mình đứng dậy. Nó vươn ra những  bàn tay -búp lá xanh non, để hồi sinh trở lại, sau những cơn nắng nóng bất thường của đất trời. Dáng đứng hiên ngang, kiên cường bám chặt vào mảnh đất thiêng liêng nơi địa đầu cuả  Tổ quốc, như những người lính biên phòng không quản ngại mưa nắng, vẫn đêm ngày cầm chắc tay súng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng nơi biên cương của Tổ Quốc.
Những cây khộp vùng biên cương...
Nỗi nhớ và sự mộng mơ vô tận của tình yêu và đất trời...

Đầu xuân ẤT MÙI 2015.